Một tiếng quát khẽ vang lên, cô gái chợt khựng lại. Nét mặt cau có khó chịu, quay nhìn theo nơi phát ra tiếng nói. Cô gái bắt gặp cái nhíu mày của người phụ nữ. Trong khi người đàn ông nhìn cô ta chỉ biết thở dài. Người phụ nữ hắng giọng, nói nhẹ nhàng hơn.
– Nhà đang có khách, con cư xử cho phải phép vào!
Tuệ Linh thở dài một tiếng rõ to, vẻ bất mãn hiện rõ trên gương mặt xinh xắn nhưng đang cau có. Cô buông thõng hai tay, vai hơi rũ xuống, rồi miễn cưỡng cúi gập người theo đúng kiểu chào hỏi truyền thống cứng nhắc, như thể đang thực hiện một nghĩa vụ bắt buộc chứ không phải từ lòng chân thành.
Giọng cô ta mang theo chút chống đối lộ liễu, vừa đủ để mọi người xung quanh nghe rõ:
– Xin chào bác ạ… chào anh… chào bạn. Con tên Tuệ Linh…
Hắn gật đầu, kéo ghế ngồi. Xuề xòa nói.
– Toàn người nhà cả, đừng khách sáo quá…
Tuệ Linh khẽ liếc mắt sang phía người phụ nữ – mẹ cô ta. Ánh nhìn sắc lẹm, đầy hàm ý thách thức. Đôi mắt cô nheo lại, lông mày hơi nhướng lên, như muốn nói rõ ràng mà không cần lời.
“Đã vừa ý chưa? Con làm thế này là được rồi chứ?”
Xong Tuệ Linh nhanh chóng bước vội về phía chỗ ngồi của hắn, ánh mắt lướt qua Bác Lương đang ngồi ngay cạnh. Không chút e dè hay ngại ngùng, cô dừng lại trước mặt Bác Lương, nở nụ cười tươi rói nhưng đầy chủ động, giọng nói ngọt ngào xen lẫn chút tinh nghịch:
– Bác phúc hậu quá ạ! Bác cho phép cháu ngồi cạnh anh chàng này được không ạ?
Lời đề nghị được thốt ra một cách tự nhiên, không vòng vo, như thể việc thay đổi chỗ ngồi là chuyện hết sức bình thường trong bữa tiệc. Cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt long lanh chờ đợi câu trả lời, tay nhẹ nhàng chạm vào lưng ghế như sẵn sàng ngồi xuống ngay lập tức nếu được đồng ý.
Bác Lương ngẩng lên, ánh mắt nhìn cô gái rồi quay sang nhìn hắn như chờ đợi ý kiến. Hắn khẽ gật đầu trong cái nhìn vẫn đang tò mò của Tiểu Nhi.
Rồi ông ta khẽ mỉm cười, gật đầu nhẹ như ngầm chấp thuận. Hắn ngồi yên bên cạnh, khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm hướng về phía hai gia chủ – cha mẹ Tuệ Linh. Vẻ mặt họ lúc này đầy lo âu và thấp thỏm. Người mẹ mím chặt môi, tay khẽ siết chặt khăn ăn, còn người cha thở dài khe khẽ, ánh mắt liên tục liếc sang con gái với nỗi bồn chồn không giấu nổi. Cả hai rõ ràng đang căng thẳng, không biết tiểu thư nhà mình sẽ còn bày trò nghịch ngợm gì tiếp theo trong bữa tiệc trang trọng này.
Tuệ Linh ngồi xuống cạnh hắn một cách tự tin, nụ cười tinh nghịch thoáng hiện trên môi, như thể cô vừa giành được một chiến thắng nhỏ giữa những ánh mắt dò xét.
Tiểu Nhi thì trái lại, cô bé ngồi yên lặng, đôi mắt to tròn mở lớn nhìn Tuệ Linh chăm chú không chớp. Trước mặt cô bé là một nữ sinh cấp 3, có khuôn mặt trái xoan thanh tú, lớp trang điểm nhẹ nhàng chỉ đủ tôn lên vẻ đẹp tự nhiên. Làn da mịn màng, hàng mi cong dài, và mái tóc đen nhánh buông dài ngang vai, được chăm sóc kỹ lưỡng đến từng sợi, óng ả dưới ánh đèn chùm pha lê. Đôi môi son lòng đào được tô điểm khéo léo, tạo dáng vẻ e ấp dịu dàng, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn sắc lẹm, chòng chọc, dán chặt vào hắn như muốn ăn tươi nuốt sống, đầy tham vọng và không hề che giấu.
Cô ta không thèm đoái hoài gì đến Tiểu Nhi, chỉ nhìn hắn với ánh mắt khiến Tiểu Nhi cực kỳ khó chịu. Cái nhìn ấy vừa mãnh liệt vừa nguy hiểm, như một con mèo hoang đang rình mồi, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài dịu dàng bề ngoài.
Bác Lương dường như hiểu bầu không khí đó, ông khẽ đưa tay lên trước mặt, rất nhanh hai gia đủ chợt giật mình, thoát khỏi sự hỗn loạn căng thẳng mà cô con gái họ mang lại. Người trung niên liền đứng dậy, ngoắc tay phía xa. Một phục vụ mặc vest đen chạy tới. Ông ta nói nhỏ.
– Rót rượu…
Người phục vụ vội vàng gật đầu cung kính, rồi nhanh chóng quay ngoắt vào trong bếp. Chỉ vài giây sau, một chiếc xe đẩy phục vụ rượu ba tầng bằng thép không gỉ bóng loáng được đẩy ra, trên các tầng xếp đầy những chai rượu thượng hạng – từ loại Nếp cái hoa vàng, Bầu đá – Kim Sơn, đến rượu vang Pháp cổ điển cùng các loại whisky single malt quý hiếm, tất cả đều được sắp đặt ngăn nắp, lấp lánh dưới ánh đèn led chiếu sáng trên chiếc xe.
Một cô gái trẻ xinh xắn, tuổi chừng ngoài đôi mươi, bước đến đẩy chiếc xe. Cô mặc chiếc sơ mi trắng bó sát tôn lên vòng eo thon gọn, kết hợp quần âu đen ôm vừa vặn, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng để lộ cần cổ trắng ngần. Trên cánh tay thon thả, cô vắt một chiếc khăn lụa đen tuyền biểu tượng của sự chuyên nghiệp trong các bữa tiệc cao cấp.
Cô chậm rãi đẩy xe đến đúng vị trí bên cạnh hắn, dừng lại nhẹ nhàng, rồi tươi tắn cúi đầu chào theo đúng nghi thức. Nụ cười rạng rỡ nở trên đôi môi đỏ mọng được tô son khéo léo, đôi mắt long lanh ánh lên sự quen thuộc và niềm vui kín đáo.
– Chào cậu… đã lâu lắm rồi không gặp. Cậu vẫn dùng loại rượu đó chứ ạ?
Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, mang theo chút thân mật như gặp lại người quen cũ, nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp không một chút sơ hở. Hắn gật đầu, giọng nhàn nhạt.
– Chào chị, đã lâu không gặp. Cứ như cũ, tôi vẫn uống loại đó.
Tuệ Linh ngồi cạnh khẽ nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia khó chịu pha lẫn ghen tị. Tiểu Nhi thì vẫn ngây thơ quan sát, đôi mắt to tròn mở lớn như đang cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Hai vị gia chủ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng bữa tiệc cũng trở lại quỹ đạo êm đềm.
Cô gái khéo léo lấy ra một chai Chateau Dalat với nhãn chai sang trọng, màu đỏ rượu vang đậm đà. Đỡ nhẹ nhàng bằng cả hai tay ở phần đáy chai để giữ cân bằng hoàn hảo. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo của cô ấn nhẹ nút khởi động trên chiếc dụng cụ mở rượu vang bằng điện chuyên dụng hiện đại. Ngay lập tức, thiết bị bao bọc chặt cổ chai rung rung nhẹ nhàng, tiếng động cơ nhỏ êm ru vang lên chỉ trong vài giây.
Cô ta giữ nguyên tư thế, chờ đợi chính xác khoảnh khắc hoàn tất, rồi nhẹ nhàng rút dụng cụ ra cùng với nút bần được lấy sạch sẽ, không một động tác thừa. Lập tức, hương thơm nồng nàn của rượu vang đỏ ùa ra, lan tỏa khắp không gian quanh bàn tiệc. Mùi trái cây chín mọng hòa quyện với chút gỗ sồi và gia vị nhẹ nhàng, quyến rũ đến mức khiến mọi người xung quanh khẽ hít vào một hơi sâu.
Chai rượu Chateau Dalat được đặt xuống ngay trước mặt hắn và Tiểu Nhi, vị trí chính giữa bàn xoay, nơi mọi người dễ dàng nhìn thấy nhãn chai đỏ rượu vang óng ánh dưới ánh đèn chùm. Chai rượu được đặt nghiêng nhẹ trên giá đỡ nhỏ bằng bạc, miệng chai hướng về phía hắn như một lời mời gọi kín đáo.
Cô gái khéo léo thu một tay ra sau lưng, tư thế chuẩn mực của người phục vụ chuyên nghiệp, thể hiện sự tôn trọng và sẵn sàng. Tay còn lại khẽ đưa lên, lòng bàn tay hướng nhẹ về phía bàn tiệc, động tác tao nhã như đang giới thiệu một tác phẩm nghệ thuật. Nụ cười tươi tắn vẫn giữ nguyên trên môi, ánh mắt lướt qua từng vị khách một cách tinh tế, ngầm ngỏ ý ai muốn thưởng, chỉ cần ra hiệu hoặc lên tiếng là cô ta sẽ rót ngay lập tức.
Tuệ Linh khẽ đưa ngón tay trỏ vào chiếc ly pha lê trống trước mặt mình, rồi quay sang nhìn hắn với ánh mắt vừa tinh nghịch vừa kiên định. Cô nói thản nhiên, giọng ngọt ngào nhưng đầy chủ động:
– Em muốn uống cùng anh ấy. Chị rót cho em một ly đi.
Cô phục vụ mỉm cười duyên dáng rồi khẽ liếc ánh mắt về phía hai vị gia chủ là cha mẹ Tuệ Linh như chờ đợi sự cho phép cuối cùng. Không khí quanh bàn tiệc thoáng chốc im lặng một giây, mọi ánh nhìn đổ dồn về phía người trung niên.
Người đàn ông khẽ thở dài, nhưng rồi gật đầu nhẹ, giọng nói xen lẫn chút bất lực và chiều chuộng.
– Thôi được rồi, con bé đủ 16 tuổi rồi. Cho nó một ly để cả nhà yên ổn dùng bữa đi.
Lời đồng ý của người cha vừa dứt, Tuệ Linh lập tức toe toét cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui chiến thắng. Cô phục vụ với nụ cười duyên dáng vẫn giữ nguyên, từ tốn lấy chiếc khăn lụa đen, buộc thành hình chiếc nơ tinh tế quanh cổ chai Chateau Dalat, động tác chậm rãi, thư thái.
Bắt đầu từ dưới mép foil đã được cắt sạch, xoay nhẹ nhàng theo chiều kim đồng hồ để lớp khăn ôm sát, vừa đủ chặt để ngăn giọt rượu rỉ ra khi rót mà không làm biến dạng hình dáng chai. Khi khăn đã quấn kín khoảng 5 – 7 cm từ cổ chai xuống thân, cô khéo léo gấp phần thừa thành hình chiếc nơ nhỏ tinh tế đối xứng, vuốt phẳng bằng đầu ngón tay để tạo độ cân đối hoàn hảo. Chiếc nơ đen tuyền nổi bật trên nền nhãn chai đỏ rượu vang óng ánh, vừa sang trọng vừa thực dụng, giúp che giấu bất kỳ giọt rượu nào có thể nhỏ xuống khi nghiêng chai.
Toàn bộ động tác diễn ra chậm rãi, mượt mà, không một chút thừa thãi, thân hình cô ta hơi nghiêng về phía trước, mái tóc búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần, tạo nên một bức tranh sống động của sự chuyên nghiệp và quyến rũ. Hương thơm nồng nàn của rượu vang đỏ vẫn lan tỏa quanh bàn, hòa quyện với mùi hương từ cơ thể cô ta thêm phần ma mị.
Cô ta buông lời ngọt ngào như rót mật vào tai, giọng điệu dịu dàng nhưng đầy chủ ý:
– Rượu vang phải ưu tiên để chị em phụ nữ thưởng thức trước chứ ạ… casino uy tín
Lời nói vừa dứt, cô khéo léo dùng hai ngón tay thon dài nâng nhẹ chiếc khăn lụa đen hình nơ quanh cổ chai, động tác tinh tế như đang nâng niu một báu vật. Hai ngón áp út đặt vững chắc dưới đáy chai, giữ thăng bằng hoàn hảo, rồi cô nghiêng chai chậm rãi, thư thả để dòng rượu vang đỏ óng ánh chảy vào ly của Tuệ Linh từng giọt một. Rượu tràn đều, sóng sánh nhẹ, dừng chính xác ngay khi đạt đến phần bầu rộng nhất của ly mức rót chuẩn mực để rượu có không gian “thở” và tỏa hương tối đa.
Xong phần Tuệ Linh, cô khẽ mỉm cười, quay sang hắn. Ánh mắt cô lướt qua một cách tinh nghịch, kèm theo cái nháy mắt nhanh nhưng đầy ý tứ. Một cử chỉ thân mật kín đáo giữa chốn đông người.
Cô ta kéo mạnh chiếc khăn lên che kín đầu chai lau khẽ, sau đó tiếp tục rót cho hắn với cùng sự chính xác và chậm rãi đến cố tình như muốn kéo dài thời gian, dòng rượu vang đỏ sóng sánh trong ly pha lê từng chút một đến nhỏ giọt, hương thơm trái cây chín mọng lan tỏa mạnh mẽ như gào thét.
Tiểu Nhi khẽ nhíu mày, vẻ mặt thoáng khó hiểu. Theo quy tắc phục vụ chuyên nghiệp, cô ta lẽ ra nên chọn một vị trí trống hoặc vòng qua bàn để thực hiện công việc một cách kín đáo và lịch sự. Thế nhưng đằng này lại khẽ nhoài người về phía trước, gần như áp sát qua vai hắn, thân hình uốn cong một cách tự nhiên nhưng đầy chủ ý. Tiểu Nhi ngồi ngay bên cạnh rõ ràng nhìn thấy bộ ngực đầy đặn của cô ta đung đưa nhẹ nhàng, dường như cố tình chạm khẽ vào cánh tay hắn. Một cử chỉ khêu gợi thấy rõ khiến Tiểu Nhi giận tím môi.
Bên này, Tuệ Linh dường như cũng nhận ra ngay lập tức. Không như Tiểu Nhi chỉ ngồi im lặng nuốt bất mãn vào trong, cô gái này thẳng tính, bộc trực đến mức không hề che đậy. Cô lập tức hành động, khẽ huých nhẹ khuỷu tay vào người hắn một cái đủ để thu hút sự chú ý, không mạnh nhưng đầy ý tứ cảnh cáo. Đồng thời, giọng nói vang lên rõ ràng, thẳng tuột, không chút kiêng dè:
– Chị đang làm gì vậy Phương Thanh? Cử chỉ đó là sao hả?
Lời nói được thốt ra với giọng điệu vừa ngạc nhiên vừa chất vấn, ánh mắt cô sắc lẹm hướng thẳng về phía cô phục vụ, không một chút e dè dù đang ở giữa bàn tiệc sang trọng.
Cú huých khuỷu tay của Tuệ Linh không hề nhẹ, một lực đẩy rõ rệt, đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải chới với, hoặc ít nhất là mất thăng bằng trong khoảnh khắc. Thế nhưng, cô phục vụ này vẫn đứng vững như đinh đóng cột. Thân hình cô chỉ khẽ nghiêng một chút theo quán tính rồi lập tức lấy lại thế cân bằng hoàn hảo, tay cầm chai rượu không hề run rẩy, dòng vang đỏ vẫn chảy đều đặn vào ly mà không một giọt vương vãi. Nét mặt cô vẫn tươi tỉnh, nụ cười duyên dáng không hề suy suyển, đôi mắt long lanh như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Nhi ngồi bên cạnh quan sát kỹ lưỡng, đôi mắt to tròn khẽ nheo lại. Cô bé nhận ra ngay người phụ nữ này không hề đơn giản. Cử chỉ vững chãi, phản xạ nhanh nhạy, cách cô ta điều chỉnh trọng tâm cơ thể trong tích tắc. Tất cả đều toát lên dấu ấn của một người đã luyện võ nhiều năm. Không phải kiểu võ đẹp mắt biểu diễn, mà là loại thực chiến, rèn luyện để giữ vững thân thủ trong mọi tình huống bất ngờ.
Khẽ xoay chai rượu ngược chiều kim đồng hồ một vòng nhỏ thanh thoát – động tác chuyên nghiệp cuối cùng để cắt dòng rượu sạch sẽ, không một giọt vương vãi. Dòng vang đỏ óng ánh ngừng chảy, cô nhẹ nhàng đặt chai Chateau Dalat trở lại vị trí trên bàn, ngay trước mặt hắn và Tiểu Nhi, chiếc khăn nơ đen tuyền vẫn nằm yên vị, hoàn hảo như vừa được sắp đặt.
Xong xuôi, cô quay sang Tuệ Linh, nở nụ cười tươi rói đầy ý vị, đôi mắt long lanh kèm theo một cái nháy mắt tinh nghịch, chậm rãi và đầy khiêu khích.
– Tuệ Linh… Tôi quen cậu ta từ hồi cô bé còn tè dầm suốt ngày ấy chứ!
Tuệ Linh trợn tròn mắt, nụ cười rạng rỡ ban nãy trên môi cứng đờ lại trong tích tắc. Ánh mắt cô lóe lên tia ghen tị dữ dội xen lẫn bực tức không giấu nổi, cơ thể khẽ run lên vì giận dữ. Cô định bật dậy ngay lập tức, nhưng toàn thân đột nhiên cứng đờ, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.
Bởi lẽ, từ lúc nào không hay, bàn tay thon dài của Phương Thanh đã nhẹ nhàng đặt lên vai Tuệ Linh một cái chạm vừa đủ lực để giữ chặt, vừa đủ dịu dàng để không ai xung quanh nhận ra sự kiềm chế tinh vi ấy. Tuệ Linh ú ớ trong cổ họng, lời nói nghẹn lại, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và phẫn nộ.
Phương Thanh vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Cô khẽ cúi xuống, ngón tay trỏ thon thả chậm rãi đưa lên khóe môi Tuệ Linh, nhẹ nhàng chấm lấy vết rượu vang đỏ còn đọng lại một vệt nhỏ óng ánh, lấp lánh dưới ánh đèn chùm. Không chút do dự, cô ta đưa ngón tay ấy vào miệng mình, mút nhẹ một cái đầy khiêu khích, rồi mới ngẩng lên, nở nụ cười ngọt ngào nhưng lạnh lẽo:
– Rượu ngon thế này, không nên lãng phí đâu. Trừ phi… là phụ nữ trong đêm nâng ly cùng người đàn ông của mình. Hãy để lại chút rượu nơi khóe môi, để cả hai cùng thưởng thức.
Lời nói được thốt ra nhẹ nhàng, như lời thì thầm tình tứ, nhưng mỗi từ đều sắc bén như lưỡi dao mỏng, cắt thẳng vào lòng tự trọng của Tuệ Linh. Cô gái trẻ ngồi chết lặng, bàn tay siết chặt ly rượu đến mức các đốt ngón trắng bệch, ánh mắt vẫn dán chặt vào Phương Thanh đầy căm phẫn.
Người trung niên – cha Tuệ Linh thở dài một tiếng dài, rõ ràng đã quá mệt mỏi với những màn đối đầu ngầm đầy kịch tính này. Ông khẽ vẫy tay nhẹ nhàng về phía Phương Thanh, cử chỉ vừa đủ để thu hút sự chú ý mà không làm mất đi vẻ điềm tĩnh của chủ nhà.
Giọng ông từ tốn mang theo chút nghiêm nghị pha lẫn bất lực:
– Thôi được rồi, Trợ lý Thanh… cô đừng trêu chọc tụi nhỏ nữa. Cô ngồi xuống luôn đi, còn lần khần gì nữa?
Lời nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền, như một lời nhắc nhở khéo léo rằng bữa tiệc cần trở lại quỹ đạo êm đềm. Phương Thanh khẽ mỉm cười, cúi đầu nhẹ một cách lịch sự, nhưng hai tay lại đặt lên vai hắn với nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là một trò đùa vô hại.
– Xin lỗi ngài… tôi đùa hơi quá trớn…
Đoạn cô ta nhìn sang Tiểu Nhi… thản nhiên nói.
– Em gái… em có thể nhường chỗ đó cho chị được không?
Tiểu Nhi giật mình khi bị gọi trực tiếp, đôi mắt to tròn mở lớn, khuôn mặt ngây thơ thoáng chút bối rối. Cô bé chưa kịp phản ứng thì Phương Thanh đã đến sát bên cô bé.
Tiểu Nhi nhìn hắn khi hai tay Phương Thanh vẫn bá vai hắn thân thiết đến gai mắt. Tiểu Nhi khẽ gật đầu, nhưng khóe môi có chút hơi nhếch lên. Cô bé thản nhiên cất tiếng, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn nhìn về phía cô.
– Xoài Non… đứng dậy sang đây ngồi, nhường chỗ cho chị ấy.
Hắn vẫn ngồi yên, khuôn mặt lạnh tanh không chút thay đổi, nhưng khóe mắt khẽ nheo lại, như đang âm thầm quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Tiểu Nhi. Cô bé nhìn thẳng hắn không chút e dè sợ sệt như thường thấy. Trái lại là biểu cảm rất chủ động như một người trưởng thành. Tiếng cô bé lại vang lên, khiến hắn giật mình đánh thót.
– Anh còn chưa mua thuốc cho em đâu… Sao còn ngồi đấy? Sang bên này…
Tay Tiểu Nhi vỗ nhè nhẹ lên mặt kính chiếc bàn, cử chỉ như một người phụ nữ đầy uy quyền. Hắn gật đầu, lập tức đứng dậy, khiến hai bàn tay của Phương Thanh rơi xuống khoảng không. Phương Thanh ngỡ ngàng, nụ cười trên môi cứng đờ, ánh mắt thoáng hiện tia ngạc nhiên xen lẫn khó chịu. Tuệ Linh thì trợn tròn mắt, miệng há ra vì kinh ngạc, không tin nổi vào mắt mình. Cô nhóc mà cô từng nghĩ chỉ là một đứa trẻ ngây thơ lại có thể khiến hắn ngoan ngoãn nghe lời đến vậy chỉ bằng một câu nói và một cái vỗ bàn.
Hắn bước sang bên cạnh Tiểu Nhi, ngồi xuống ngay vị trí trống trải, coi như không ngồi cạnh ai ngoài cô bé. Tư thế hắn ngồi đó, nghe lời như thể đó là điều hiển nhiên. Tiểu Nhi cười híp mắt, má hồng lên vì hài lòng. Đưa tay ra một cách chủ động nhìn Phương Thanh…
– Mời chị ngồi…
Trong khi đó, Tuệ Linh vẫn chưa nguôi ngoai, ánh mắt cô trừng trừng nhìn Tiểu Nhi như muốn thiêu đốt. Cô cắn môi dưới, giọng nói vang lên đầy châm chọc, mang theo chút ghen tức không che giấu:
– Duy… Anh có vẻ nghe lời cô nhóc này ghê nhỉ? Từ bao giờ anh lại thành trẻ con đến vậy hả?
Tiểu Nhi nghe xong không hề giận dữ hay phật ý, trái lại còn cười toe toét, đôi mắt cong lên thành hình lưỡi liềm, vẻ hồn nhiên đến mức khiến người ta khó lòng nổi giận. Cô bé chủ động gác cả cánh tay nhỏ bé lên vai hắn, tựa đầu nhẹ nhàng vào cổ hắn, rồi cất giọng trong trẻo, ngọt ngào nhưng đầy sức nặng:
– Anh ta sống cùng em một nhà, ăn cơm em nấu, mặc quần áo em giặt, ngủ phải để em mắc màn, sáng nào em cũng gọi dậy… Em còn phải nhắc nhở anh ta tắm giặt… Chị nghĩ lời em nói mà anh ta dám không nghe sao?
Lời nói được thốt ra nhẹ tênh, như kể chuyện hàng ngày, nhưng mỗi từ đều như một mũi tên nhắm thẳng vào lòng tự trọng của Tuệ Linh và cả Phương Thanh. Cô bé nói xong còn khẽ nghiêng đầu, nhìn hắn với ánh mắt chiếm hữu rõ rệt, rồi quay sang Tuệ Linh cười tươi hơn nữa, như thể vừa kể một sự hiển nhiên thường ngày.
Tuệ Linh cứng đờ người, khuôn mặt đỏ bừng lên vì uất ức, bàn tay siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt. Phương Thanh thì khẽ nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia thú vị xen lẫn khó chịu, nhưng cô vẫn giữ im lặng.
Tiểu Nhi khẽ xoay người ngồi ngay ngắn lại, lưng thẳng tắp, hai tay đặt nhẹ lên bàn một cách đoan trang. Cô bé ngẩng đầu, đôi mắt to tròn giờ đây không còn chút ngây thơ non nớt nào nữa, thay vào đó là ánh nhìn kiên định, trưởng thành và đầy tự tin, như một thiếu nữ thực thụ. Cô bé nhìn thẳng vào hai vị gia chủ giọng nói trong trẻo nhưng rõ ràng, từng lời được thốt ra chậm rãi, lễ phép và đầy chừng mực:
– Thưa cô chú, hôm nay cháu và anh Duy được vinh dự mời dùng bữa tối cùng gia đình. Trong lúc có mặt, nếu có điều gì khiến cô chú chưa vừa ý hay làm phiền lòng, cháu xin phép được tạ lỗi trước bằng một ly rượu này, để bày tỏ lòng thành kính ạ!
Tất cả bàn ăn đều choáng váng trước câu nói đó của cô nhóc 13 tuổi. Hắn quay ngoắt sang nhìn cô hãi hùng, trong khi hai người chủ nhà thì nhìn nhau một lượt như không dám tin những gì mình nghe thấy. Mẹ Tuệ Linh thảng thốt lắp bắp…
– Tiểu Nhi… con biết uống rượu sao? Từ khi nào vậy… Con mới có 13 tuổi thôi mà?
Lời nói của bà vang lên đứt quãng, đầy lo lắng và hoảng hốt, như thể vừa phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa. Bà đưa tay che miệng, mắt long lanh nước, sợ hãi cho cô bé nhỏ bé đang ngồi cạnh hắn.
Hắn mặt tái mét, đưa hai tay xua xua hướng ánh mắt về phía hai vị gia chủ dường như muốn tỏ ý không phải. Nhưng mọi ánh mắt đều dồn cả về Tiểu Nhi, đang nhẹ nhàng cầm chiếc ly trên tay, nhìn hắn đột ngột ra lệnh.
– Xoài Non… Rót rượu cho em, loại anh hay uống bên ngoài mà người ta ai cũng biết… Em xem thử nó có ngon và hay ho gì không?
Lời ra lệnh ngắn gọn, nhỏ nhẹ nhưng không cho phép từ chối. Cả bàn tiệc như ngừng thở. Hắn mặt tái mét nhìn Tiểu Nhi, ánh mắt hiện sự hoảng loạn hiếm thấy, miệng mấp máy như định nói gì đó để ngăn lại, nhưng Tiểu Nhi nhìn đăm đăm vào hắn, ánh mắt không chút xao động. Miệng cô bé lại thản nhiên nhắc lại…
– Anh đừng vì mải uống rượu ai đó rót mà quên chưa mua thuốc cho em đấy…
Cha Tuệ Linh chợt đứng phắt dậy… hoảng hốt hỏi vội.
– Tiểu Nhi… con bị bệnh gì sao? Sao phải uống thuốc?
Cô bé liếc mắt nhìn hắn sắc như dao cạo, chiếc ly đã đặt trước mặt hắn. Nhàn nhạt trả lời.
– Dạ cháu không bị bệnh gì cả. Chỉ là nóng trong người ở tuổi dậy thì thôi ạ!
Hắn chỉ khẽ thở dài, bàn tay to lớn run run đưa ra chạm vào chai Chateau Dalat trên bàn. Hắn hiểu rõ ý tứ đằng sau lời nói ấy. Tiểu Nhi không chỉ đòi thử rượu, không chỉ muốn khẳng định vị trí của mình trước mặt mọi người. Cô bé đang nhắc nhở hắn một cách nhẹ nhàng nhưng sắc bén về sợi xích vô hình đã trói chặt quanh cổ hắn mới đây. Một chiếc còng vô hình khóa chặt trong tim, nơi mà mỗi nhịp đập đều mang theo tên Tiểu Nhi. Và trên hết, là trách nhiệm cùng lời hứa mà hắn đã thì thầm vào tai cô bé trong những lần làm tình, giữa những khoảnh khắc thân mật nhất, khi cơ thể quấn quýt và hơi thở hòa quyện.
Hắn rót ra một ly rượu một cách đầy chuyên nghiệp và nghệ thuật, động tác mượt mà như đã thực hiện hàng nghìn lần. Chai Chateau Dalat được nghiêng ở góc chính xác, dòng rượu đỏ óng ánh chảy vào ly pha lê theo một đường cong hoàn hảo, không một giọt vương vãi…
Tiểu Nhi mỉm cười, nụ cười trong sáng, nhưng mang theo chút đắc thắng kín đáo. Cô bé khẽ liếc sang hai cô gái bên cạnh Tuệ Linh với khuôn mặt đỏ bừng uất ức, Phương Thanh với nụ cười gượng gạo che giấu sự ngập ngừng. Rồi quay lại nhìn hai vị gia chủ, ánh mắt kiên định không chút nao núng.
Cô bé cầm nhẹ đĩa tròn dưới phần chân ly rượu vang đỏ bằng hai ngón tay mảnh mai, với thân ly nằm giữa các ngón tay. Cách cầm ly như vậy nhằm làm tránh ấm nhiệt độ của rượu vang đỏ. Tiểu Nhi Nâng ly lên cao một chút, nhìn ánh đèn chùm phản chiếu sắc đỏ lấp lánh trên gương mặt non nớt. Nhưng cử chỉ như một người sành sỏi thưởng thức rượu vang.
Hai vị gia chủ như không thể tin vào những gì mình thấy, trố mắt nhìn nhau. Giọng nói trong trẻo vang lên lần nữa, lễ phép nhưng đầy chín chắn.
– Thưa cô chú, cháu xin được nâng ly này để tạ lỗi trước và chúc cô chú cùng gia đình luôn mạnh khỏe, hạnh phúc ạ. Cháu hứa sẽ không làm ai phải lo lắng thêm nữa.
Nói xong, Tiểu Nhi chỉ khẽ chạm môi vào vành ly mà không uống, chỉ để mùi hương rượu thoảng qua đầu lưỡi, rồi đặt ly xuống bàn một cách nhẹ nhàng.
– Rượu vang Chateau Dalat gồm có vị Phúc bồn tử, Nho đen, Mận đen… Vị vang chát rõ nét cân đối với vị ngọt thanh tự nhiên của trái cây chín đỏ. Thế nên uống thích hợp nhất là nhiệt độ tầm 16 – 18 độ. Phải không chị Phương Thanh…
Tiểu Nhi vẫn đứng giữa bàn tiệc, tay đặt lên vai hắn đưa ánh mắt nhìn Tuệ Linh và Phương Thanh. Không ai dám nói tư thế với cử chỉ này xuất phát từ một cô gái chỉ mới 13 tuổi. Phương Thanh thấy nhắc đến tên mình cũng quay sang mỉm cười. Có lẽ sự hiếu thắng của Tiểu Nhi khiến cô Trợ lý này cũng có chút hứng thú.
Ánh mắt Phương Thanh sắc sảo nhìn thẳng vào Tiểu Nhi không chớp. Nụ cười trên môi cô vẫn duyên dáng, nhưng giờ đây mang theo chút khiêu khích rõ rệt, giọng nói ngọt ngào vang lên chậm rãi, từng từ như được cân nhắc kỹ lưỡng.
Cánh tay trên vai hắn của Tiểu Nhi chợt động đậy, lần lên sờ vành tai hắn nhẹ nhàng một cách tự nhiên. Hắn ngồi im re để yên cho cô bé làm gì thì làm. Tiểu Nhi nhìn hắn cười nhàn nhạt.
– Chị Phương Thanh, người này sống cùng em từ bé… Anh ta cho em uống rượu còn nhiều hơn uống nước lọc. Nên mấy vấn đề chị vừa nói em đều biết chị đang thử em sao?
Nói đến câu đó đến cả Bác Lương đang ngồi điềm nhiên cũng bật phi cười. Hai vợ chồng chủ nhà đồng loạt đứng phắt dậy kinh hãi nhìn hắn mặt tái mét.
– Duy… Cậu… cậu cho con bé uống rượu từ bé thật sao? Trời ơi… đứa bé này mới 13 tuổi!
Bà mẹ thì đưa tay che miệng, mắt long lanh nước, vừa lo lắng vừa phẫn nộ:
– Không thể nào… cậu… cậu nỡ lòng nào mà…
Hắn khẽ gạt bàn tay nhỏ bé của Tiểu Nhi ra khỏi vai mình, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, rồi đưa hai tay lên ôm mặt, thở dài thầm lặng như đang cố kìm nén một cơn bão cảm xúc. Khuôn mặt lạnh tanh thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ bất lực.
Nhưng Tiểu Nhi chẳng hề nao núng. Cô bé lập tức đưa tay khác lên, bóp nhẹ vào gáy hắn một cách công khai, đầy chiếm hữu, rồi oang oang cất tiếng, giọng trong trẻo vang vọng khắp bàn tiệc, không chút e dè:
– Chị Phương Thanh… chị vui lòng cho em 2 – 3 quả nho lạnh được không ạ? Như thế cho vào rượu cũng đủ để làm giảm nhiệt độ vừa phải thôi. Chứ ngâm lạnh chai rượu thì phải chờ biết bao lâu nữa? Hơn nữa, không ai uống rượu vang lại cho đá vào cả, chị biết mà!
Phương Thanh khẽ nhướng mày, nụ cười trên môi chợt tắt. Cô ta giật nhẹ khuôn mặt, cảm giác mình giờ giống người phục vụ hơn bao giờ hết. Trong khi Tuệ Linh mím môi yên lặng nãy giờ. Nhìn cái cách cô bé diễn đạt phong thái thưởng thức rượu vang thì cũng tin một phần cô bé này biết uống rượu và tửu lượng không kém. Khiến Tuệ Linh không dám chen lời nữa. Cha mẹ Tuệ Linh trao nhau cái nhìn lo lắng, ông cha khẽ ho một tiếng để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, giọng hơi run:
– Thôi… mọi người tiếp tục dùng bữa đi. Đừng để chuyện nhỏ làm hỏng không khí.
Tiểu Nhi khẽ cầm lấy phần chân ly rượu bằng hai ngón tay nhỏ bé, nâng ly cao lên một cách trang trọng, ánh mắt long lanh hấp háy nhìn thẳng vào hai vị gia chủ – cha mẹ Tuệ Linh. Đôi mắt to tròn của cô bé giờ đây vừa trong sáng vừa kiên định, giọng nói trong trẻo vang lên rõ ràng giữa không gian bàn tiệc…
– Cháu xin phép được nâng ly chúc sức khỏe cô chú và cả gia đình ạ. Mong gia đình luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và bình an!
Lời chúc ấy nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành, khiến cả bàn tiệc như nín thở. Cha mẹ Tuệ Linh ngập ngừng một giây, ánh mắt trao đổi nhanh với nhau đầy phức tạp. Rồi ông ta khẽ thở dài, bà mẹ mỉm cười gượng gạo, cả hai đồng loạt cầm ly rượu đứng dậy, chậm rãi bước đến gần chỗ Tiểu Nhi đang đứng.
Họ dừng lại ngay trước cô bé, ánh mắt nhìn Tiểu Nhi da diết, sâu thẳm đến lạ thường. Một ánh nhìn như đang cố gắng tìm kiếm điều gì đó trong gương mặt non nớt ấy. Ánh mắt ấy khiến Tiểu Nhi khẽ giật mình, cô bé vô thức né tránh bằng cách hơi cúi đầu, đôi má hồng lên vì bối rối, trong lòng thầm thắc mắc: “Tại sao họ cứ nhìn mình như vậy chứ…”
Sau vài giây im lặng nặng nề, cha Tuệ Linh khẽ gật đầu, giọng run run:
– Cảm ơn cháu… Chúc cháu luôn vui vẻ và xinh tươi như bây giờ.
Rồi cả hai nâng ly lên, chạm nhẹ vào ly của Tiểu Nhi. Tiếng thủy tinh leng keng vang lên trong trẻo giữa không gian căng thẳng. Ba ly rượu chạm nhau, dòng vang đỏ sóng sánh nhẹ, như một lời kết nối mong manh giữa người lớn và cô bé nhỏ bé đầy bất ngờ này.
Tiểu Nhi cầm ly rượu, khẽ nghiêng đầu một cái, rồi bất ngờ uống một hơi cạn sạch. Dòng vang đỏ óng ánh trôi tuột xuống cổ họng nhỏ bé mà không hề ngập ngừng. Khi cô bé đặt ly xuống bàn, khóe môi đã ửng đỏ rực lên dưới ánh đèn chùm, đôi má hồng hào như vừa uống phải thứ gì đó nóng bỏng. Hai vị gia chủ cha mẹ Tuệ Linh trợn tròn mắt kinh hãi, miệng há ra không thốt nên lời, khuôn mặt tái mét như vừa chứng kiến một điều không thể tin nổi.
Sau vài giây chết lặng, ông cha run run nâng ly lên, bà mẹ cũng theo sau, cả hai uống một cách miễn cưỡng, chậm rãi. Họ không cạn ly như cô bé, chỉ uống vừa đủ để còn lại một lớp mỏng rượu đỏ sóng sánh dưới đáy, rồi vội đặt ly xuống lịch sự.
Tiểu Nhi mỉm cười, nụ cười trong sáng nhưng đầy thản nhiên, giọng nói nhẹ tênh vang lên giữa không khí im phăng phắc:
– Cháu quen uống whisky rồi ạ… nên mấy loại rượu vang này cháu không muốn nhâm nhi đâu. Nó nhạt nhẽo, không khác gì siro là mấy.
Nói xong, Tiểu Nhi cúi người xuống, vội vàng đặt lên má hắn một nụ hôn hờ hững. Thế nhưng ngay sau đó, cô bé lại khẽ quệt môi mình mấy cái, như thể vừa chạm phải thứ gì đó không mấy dễ chịu. Rồi cô thản nhiên ngồi xuống, dáng vẻ tỉnh bơ, đưa mắt nhìn Tuệ Linh và Phương Thanh với biểu cảm câng câng, nửa thách thức nửa trêu ngươi.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua hai vị gia chủ, gương mặt lộ rõ vẻ sầu não đến đáng thương. Môi hắn mấp máy, giọng lẩm bẩm pha chút than vãn:
… Tôi đói lắm rồi…
Câu nói ấy vang lên giữa không khí im lặng chết chóc, như một lời cầu cứu thầm lặng, khiến cả bàn tiệc thoáng chốc bật cười khúc khích vì sự tương phản quá đỗi hài hước. Cha Tuệ Linh khẽ ho một tiếng, cố giấu nụ cười, bà mẹ thì lắc đầu thở dài, ánh mắt vẫn còn đọng chút lo lắng nhưng đã dịu đi phần nào.
Phương Thanh đứng dậy đi nhanh về phía cửa. Lúc sau cô ta quay lại ngồi xuống với nét mặt không còn lả lơi như trước. Hai vị gia chủ quay lại chỗ ngồi. Bác Lương từ nãy đến giờ chứng kiến tất cả, chỉ tủm tỉm cười.
Chẳng mấy chốc, tiếng bát đĩa khẽ chạm nhau vang lên từ phía trong. Mùi thức ăn ấm nóng lan ra, xua bớt bầu không khí căng thẳng ban nãy.
Bác Lương đứng lên, cầm ly rượu bước tới bên cha mẹ Tuệ Linh, khẽ nâng ly chào hỏi. Ở một góc bàn, ba người nhanh chóng nhập cuộc, tiếng trò chuyện râm ran vang lên đều đều, thân tình như đã quen từ lâu.
Phương Thanh ngồi cạnh Tiểu Nhi cũng bắt đầu cầm đũa, thong thả gắp vài món, dáng vẻ tự nhiên như thể bữa cơm đã trở lại nhịp quen thuộc. Trái lại, Tuệ Linh vẫn ngồi yên, ánh mắt trầm lắng, đăm chiêu nhìn xuống bàn ăn, dường như đang mải mê với những suy nghĩ riêng, tách mình ra khỏi không khí xung quanh.
Hắn ngồi ăn một cách điềm nhiên, thong thả gắp từng miếng như chẳng bận tâm điều gì. Tiểu Nhi thì trái lại, cau mày nhìn hắn đầy khó chịu. Cô bé lén giơ chân đạp nhẹ vào người hắn một cái. Hắn giật mình quay sang, bắt gặp ánh mắt Tiểu Nhi đang trừng trừng nhìn mình, ngón tay nhỏ chỉ thẳng vào chiếc bát trống trơn trước mặt.
Hắn khẽ thở dài, bất đắc dĩ đứng dậy, nhoài người sang bên. Đôi đũa còn dính thức ăn trên tay hắn thoăn thoắt gắp cho cô bé vài đũa nộm, thêm chút mực tươi xào, đặt gọn gàng vào bát như để xoa dịu cơn bực dọc không lời ấy.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Em gái nuôi loli |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện Loli, Truyện sex phá trinh |
| Tình trạng | Update Phần 9 |
| Ngày cập nhật | 20/01/2026 01:13 (GMT+7) |