Là người biết chăm chút vẻ bề ngoài, Như Ngọc tự nhiên cảm nhận được sự thay đổi trên làn da và khí sắc của mình.
Khuôn mặt nàng bất giác đỏ ửng, trông càng kiều diễm mê người.
Đột nhiên nàng giật mình, nhớ tới đêm qua tôi xuất trong, nhưng sau khi nhẩm tính thì thở phào.
– May quá, vẫn trong thời kỳ an toàn…
Như Ngọc vỗ nhẹ ngực, sau đó lại đăm chiêu, không biết phải xử lý chuyện này như thế nào.
Từ trên góc độ pháp luật, cháu trai của nàng đã phạm tội cưỡng gian, nhưng chuyện này nàng thật có thể nói ra, rồi bắt nó vào tù sao?
Hiển nhiên không thể, một là nàng không đành lòng, hai là chuyện này còn liên quan đến tương lai của cháu cùng danh dự của gia đình.
Hơn nữa sau khi suy nghĩ, Như Ngọc nhận ra rằng trong chuyện này nàng cũng có lỗi.
Đã biết chau trai đang ở tuổi dậy thì, hooc môn giới tính phát triển mạnh, nhưng khi xảy ra việc bất ngờ lần đầu trong bếp, nàng không nghiêm khắc cảnh cáo hay răn đe, ngược lại có cảm giác giống như “khiêu khích, mong chờ”.
Nhất là ở lần thứ hai, thì mọi việc đã đi quá xa, bây giờ chính là hậu quả.
Cho nên theo Như Ngọc, trong chuyện này, người có lỗi lớn nhất chính là nàng.
– Phải làm sao đây?
Trong lòng Như Ngọc rối rắm, đột nhiên điện thoại reo lên, làm nàng giật mình.
– Alo…
– Dạ, vé và phòng khách sạn em đã đặt xong cho chị rồi…
Nghe vậy, Như Ngọc mới chợt nhớ ra kế hoạch đổi mới trong chuyên án.
– Được, cảm ơn em.
Sau khi tắt máy, Như Ngọc nhanh chóng xếp vài bộ quần áo vào vali, rồi đi ra ngoài.
Khi đến phòng khách, nhìn cầu thang lên lầu, nghĩ nghĩ một chút, Như Ngọc không có đi lên, mà lấy điện thoại ra nhắn.
– Dì có việc phải đi công tác gấp, chuyện tối hôm qua tuyệt đối không được nói cho người thứ ba, nếu không con tự biết hậu quả. Chờ khi nào gặp lại, dì sẽ nói chuyện riêng với con…
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Vừa mới nhận phòng xong, nhìn tin nhắn dì Ngọc gửi tới, lòng tôi như trút được gánh nặng, nhưng lại hơi nghi hoặc, sao phản ứng của dì Ngọc lại không giống như tôi dự liệu.
Không phải nổi giận đùng đùng, đánh tôi một trận, mắng nhiếc thậm tệ, hoặc gọi nói cho mẹ.
Thậm chí tôi còn nghĩ tới khả năng tệ nhất, là dì tống tôi vào tù. truc tiep bong đá
Bằng không thì tôi cũng không sợ đến mức ngay trong đêm bỏ khỏi nhà.
Trong lòng khó hiểu, đương nhiên sẽ vào cái diễn đàn kia, dùng nik ẩn danh đăng một topic để hỏi.
Còn về người bí ẩn, tôi còn không ngu đến mức chuyện gì cũng đi hỏi cùng một người, rất dễ lộ ra sơ hở.
Giống như mấy lần trước, đa số là một đống lời tục tĩu, vô nghĩa, cười nhạo, hoặc xin ảnh, xin video, xin sdt…
Nhưng cũng có một vài đại lão phân tích giúp, và kết quả tôi nhận được là: Dì Ngọc không giận thật sự, có thể là do thiếu thốn, hoặc dì thương tôi, không muốn quá nặng lời, nên chỉ xem như chuyện chưa từng xảy ra.
Thậm chí trong đó có vài lời bình, nói nếu tôi cố gắng tạo cơ hội, lấy lòng một chút, nói không chừng còn được “ăn” lâu dài.
Tôi cảm thấy mấy lời bình này không phải không có lý, bởi vì tôi nhớ lại chuyện ở trong bếp…
Nhưng nghĩ là một chuyện, còn có dám hay không lại là chuyện khác, ít nhất hiện tại tôi còn không dám mạo hiểm làm dì nổi điên.
Tôi nhắn vài lời xin lỗi, nhưng giống như cô út Thanh Nguyệt, lúc này dì Ngọc lại chặn tôi.
Khu nghỉ dưỡng sinh thái Topas Ecolodge có phong cảnh rất đẹp, gia đình tôi đã đến đây vài lần, nên tôi khá quen thuộc, sau khi tắm rửa ăn sáng xong, liền ra ngoài đi dạo.
Đến chiều tối, cả khu nghỉ dưỡng ánh đèn lung linh, lại có chút sương giá mờ ảo.
Tôi mặc áo len dày, bước nhẹ trên đường mòn vắng vẻ, thỉnh thoảng có vài cặp tình nhân hoặc vợ chồng tình tứ đi ngang qua, rồi nhanh chóng khuất vào bóng tối mờ ảo.
Nhìn bọn họ, tôi chợt nghĩ nếu mình có thể đi du lịch riêng với mẹ thì tốt biết mấy.
Qua một lúc, hình bóng của mẹ trong tưởng tượng lại dần chuyển sang khuôn mặt nghiêm khắc đầy anh khí của dì Ngọc.
Đến bây giờ tôi vẫn không tin được, mình lại có diễm phúc tận hưởng thân thể mềm mại yêu kiều kia của dì.
Hơn nữa dì Ngọc và mẹ có sáu bảy phần giống nhau, cho nên giờ nghĩ lại, khó trách lúc đó tôi lại điên cuồng như thế.
Đang định về căn bungalow của mình nghỉ ngơi, để tránh bị đám tình nhân xung quanh phát cơm chó, đột nhiên từ góc khuất đi ra một bóng người phụ nữ, nhìn bộ dạng hình như khá vội vàng.
Tôi giật mình nhìn lên, khi thấy rõ khuôn mặt kiều diễm kia, thì kinh ngạc đến há hốc mồm.
– Dì…
Người phụ nữ kia lại là dì Ngọc.
Như Ngọc đang đi nhanh, bộ dáng vội vàng, đột nhiên nhìn thấy thanh niên trước mặt thì cũng giật mình, thần sắc khó tin.
– Vũ, sao cháu lại ở đây.
Nghe hỏi, khuôn mặt tôi đỏ bừng, đang định giải thích, đột nhiên dì Ngọc nhìn ra sau, sắc mặt hơi khó coi, vội vàng kéo tôi bước nhanh về phía một nơi khuất ánh đèn.
– Đừng nói gì cả, đi theo dì…
Tôi ngơ ngác không hiểu ra sao, nhưng vẫn làm theo lời dì Ngọc.
Vừa vào chỗ bóng tối, xa xa, trong đường mòn nơi dì Ngọc vừa rồi đi tới, có hai thanh niên dáng người cao lớn, bộ mặt hung dữ bước nhanh ra.
Bọn hắn nhìn ngó xung quanh, sau đó đưa ánh mắt giống như cú vọ về chỗ tôi và dì Ngọc đang đứng, rồi từ từ bước tới.
Thấy vậy, sắc mặt dì Ngọc hơi khó coi, sau đó giống như hạ quyết tâm, khuôn mặt dì ửng đỏ, ở trong ánh mắt kinh ngạc của tôi, đột nhiên ôm lấy cổ tôi, môi đỏ ép sát tới.
– Dì…
Đầu tôi như có tiếng sét nổ vang, không hiểu vì sao dì Ngọc lại đột nhiên làm như vậy.
Nhưng ánh mắt liếc qua hai thanh niên ở xa xa, tôi chợt hiểu điều gì đó.
Lúc sáng dì Ngọc nhắn, nói có công tác đột xuất, chẳng lẽ là theo dõi tội phạm.
Hơn nữa nơi dì theo dõi, lại trùng hợp là nơi tôi chạy trốn?
Đây là duyên phận sao?
Tôi thật không thể nghĩ tới, tình huống cẩu huyết trong mấy bộ phim ngôn lù, lại xuất hiện ở trên người mình.
Cảm nhận được đôi môi tươi mát thơm ngát, cùng thân thể ấm áp mềm mại kia, tôi bất giác ôm chặt lấy, tham lam hôn lấy môi dì Ngọc giống như ở trong bếp lúc trước.
Như Ngọc vốn đã rất xấu hổ vì tình huống trớ trêu này, chỉ dự định áp môi giả hôn với thằng cháu để tránh né theo dõi, nhưng ai nghĩ tới gan nó lại lớn đến vậy.
Mới hôm qua làm liều còn chưa sợ sao, lúc này lại liều tiếp?
Nàng muốn đẩy thằng cháu ra, muốn đánh mắng nó một trận, nhưng cảm giác kích thích này, làm đầu óc nàng như lịm đi.
Cuối cùng nàng tìm được lý do để không phản kháng, đó là vì tránh né tội phạm, vì hoàn thành kế hoạch.
Chụt chụt…
Môi hai dì cháu ngấu nghiến lấy nhau, lưỡi dây dưa xoắn xuýt, thân thể ôm chặt như muốn hòa tan thành một.
Hai thanh niên vẻ mặt hung ác kia từ từ tới gần, nhìn thấy cảnh hai người hôn nhau kịch liệt như vậy thì hai mặt nhìn nhau.
Một tên trong đó ánh mắt thích thú, muốn lại gần xem cho rõ, nhưng bị tên còn lại trừng mắt, ra hiệu đi tìm chỗ khác.
Chờ hai tên đi xa, dì Ngọc mới như người sắp chết đuối đẩy tôi ra, khuôn mặt đỏ bừng thở hổn hển.
Dì nhìn tôi, ánh mắt kia lại bất giác trở nên giống như mẹ, tràn ngập cảm xúc khó tả.
Kia là xấu hổ, là ngượng ngùng, là ray rứt lo lắng, là sợ hãi bất an, còn có chút khao khát khó kìm nén…
– Dì… con…
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Tôi định nói gì đó, nhưng dì Ngọc ra hiệu im lặng, sau đó nhỏ giọng hỏi.
– Bungalow của con là căn nào?
Tôi nhìn ra xa, thấy hai tên kia lại đi vòng trở lại, liền nắm tay dì đi về căn bungalow của mình.
Dì Ngọc rất tự nhiên ôm lấy tay tôi, giống như một cặp tình nhân yêu say đắm.
Hai tên kia ở xa xa nhìn tới, ánh mắt hoài nghi, không chịu rời đi.
Sau khi vào phòng, đóng cửa lại, dì Ngọc liền buông tôi ra, nhanh chóng chạy đi kéo các rèm cửa sổ lại.
Chỉ là khi dì nép ở bên cửa nhìn ra ngoài, sắc mặt lại cực kỳ khó coi.
Tôi cũng lại gần nhìn ra, chỉ thấy hai thanh niên kia lại đang từ từ tới gần, ý định là gì thì không cần nói cũng rõ.
– Dì, hai người này…
Tôi nhỏ giọng hỏi bên tai dì Ngọc.
Thân thể dì Ngọc hơi run lên, khuôn mặt ửng đỏ vì lời nói sát bên tai, nhưng dì lấy lại bình tĩnh rất nhanh, ra hiệu tôi im lặng.
– Suỵt, nhỏ giọng chút, mấy căn bungalow này cách âm không quá tốt.
Tôi gật đầu, đang định nói gì thì dì Ngọc lại kéo tôi về phía giường, đồng thời tắt hết đèn trong phòng, chỉ để lại đèn ngủ với ánh sáng mờ nhạt.
– Dì…
– Đừng nói gì, làm theo lời dì, tụi nó là tội phạm ma túy xuyên quốc gia, cực kỳ nguy hiểm đấy.
Dì như ghé sát vào tai tôi nói nhỏ.
Vừa nói dì Ngọc vừa cởi áo bông dày bên ngoài, lộ ra chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt ở bên trong.
– Cởi áo khoác đi đi, cả áo ngoài nữa…
– Vâng!
Đầu óc tôi vốn nhanh nhạy, dù dì Ngọc không nói rõ, nhưng tôi đã hiểu dì muốn làm gì.
Xem phim xem truyện nhiều như vậy, không nghĩ tới mình cũng gặp cảnh máu chó này, nhưng… cầu còn không được.
Những hình ảnh kiều diễm ở tối hôm qua lại tràn vào trong óc tôi, khiến hô hấp tôi có chút dồn dập.
Dì Ngọc cảm nhận được hô hấp của tôi tăng mạnh, khuôn mặt không khỏi đỏ bừng, chính bản thân dì cũng không nghĩ tới, mình lại ở nơi này gặp lại người đàn ông thứ hai chiếm lấy thân thể mình.
Đây chính là số mệnh trong truyền thuyết sao?
Nếu không làm sao lại trùng hợp như thế?
Trong sát na đó, nàng lại nghĩ, nếu người đàn ông kia không phải cháu ruột của mình thì tốt biết bao.
Nghĩ tới đây, Như Ngọc giật mình, vội vàng xua tan ý nghĩ bậy bạ kia, khẽ gắt rất nhỏ.
– Còn ngây ra đó làm gì, nhanh lên, bọn nó tới rồi.
Tuy nói nàng đã đóng tất cả cửa sổ, còn kéo rèm, nhưng những căn bungalow như thế này, loại cửa nhôm kia đơn giản kia, muốn mở khóa không phải là chuyện gì quá khó.
Huống hồ vì để đối phương thấy được cảnh hai người là “tình nhân” chân chính, nàng còn cố ý chừa một khe rèm nhỏ, đủ để người bên ngoài nếu cẩn thận tìm, có thể thấy được cảnh bên trong.
Như Ngọc cũng không quá lo lắng bị người quay phim, thứ nhất là ánh sáng trong phòng rất tối, khu vực giường ngủ lại khuất bên trong, dù có quay cũng chẳng thấy được gì.
Tôi vội vàng cởi áo bông và áo ngoài, vừa cởi xong thì dì Ngọc kéo tôi lên giường, để nửa người trên của tôi đè hờ lên ngực dì.
– Đừng lộn xộn, chỉ vờ hôn thôi, nếu con còn làm bậy, dì sẽ từ mặt con.
Nói xong dì Ngọc kéo đầu tôi xuống gần sát mặt dì, người ngoài từ góc độ khác biệt, sẽ thấy như hai người trên giường đang đè lên nhau hôn môi.
Bên ngoài, hai thanh niên kia quả nhiên áp sát tới, tìm kiếm một hồi, rốt cuộc cũng tìm được “sơ hở” mà Như Ngọc lưu cho chúng.
– Khoa, mày thấy hai người kia khả nghi sao, có phải quá đa nghi rồi không?
Một thằng thanh niên trên cổ đầy vết xăm nhỏ giọng nói với thằng tóc vàng tên Khoa bên cạnh.
Thằng tóc vàng tên Khoa đáp.
– Xung quanh không có bóng người nào, hai người này tự nhiên khả nghi nhất.
Thanh niên trên cổ đầy vết xăm:
– Thằng nhỏ kia tao thấy từ sáng, hơn nữa nhìn nó trẻ măng, giống như sinh viên năm nhất, không thể nào là công an chìm được chứ?
Thằng tóc vàng tên Khoa nói.
– Nhưng còn người phụ nữ kia thì sao, lúc sáng không thấy.
– Ai biết được, có thể là gái dịch vụ, hoặc bạn gái nó tới sau… nếu là công an chìm, có thể hôn nhiệt tình vậy sao?
– Có gì không thể, tình huống như thế này còn ít gặp sao, chỉ là hôn môi mà thôi, có gì ghê gớm, nếu bọn họ thật lên giường, thì còn may ra.
– Mày nói cũng đúng, hắc hắc, tiện thể xem thử cảnh nóng có diễn ra không…
– Nhỏ giọng thôi, loại bungalow này cách âm tệ lắm, đấy… bên trong có tiếng rên rỉ…
– Tránh ra cho tao xem chút…
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 58 |
| Ngày cập nhật | 19/01/2026 13:01 (GMT+7) |