Quần nhau hơn hai giờ đồng hồ, dù là núi đá cũng bị xới thành bùn nhão, đến lần cuối, thậm chí dì Ngọc còn xin tha.
Nhưng cơ hội khó được, hơn nữa loại chuyện giường chiếu này, nhất định phải đánh cho dì Ngọc khuất phục, nhớ mãi không quên, như vậy mới có lần ba, lần bốn…
Khi nhân viên mang bữa sáng, còn có hành lý từ phòng của dì đến, dì Ngọc vẫn chưa chịu dậy, hết cách, tôi chỉ có thể nhéo nhéo bầu vú mềm mại, làm dì cựa mình, mở mắt nói với giọng giống như làm nũng.
– Đừng phá, để dì ngủ thêm chút nữa…
– Dì, đã 7h rồi, ăn sáng xong cháu phải về thủ đô, không là không kịp chuyến bay đấy. Dì có về cùng cháu không? (***Từ đây trừ mẹ con thì xưng con, còn mấy nữ phụ khác xưng cháu nhen, để nó khác biệt với nữ chính)
– 7H rồi sao? Chỉ mới ngủ một lát mà?
Dì Ngọc ngồi dậy, thấy tay tôi còn đang mân mê nhũ hoa của mình, khuôn mặt dì ửng đỏ, xấu hổ hất tay tôi ra, sau đó mở vali lấy quần áo mới rồi đi nhanh vào wc.
Lúc dì Ngọc cúi người, vùng âm hộ trắng hồng lộ rõ, làm tôi lại rục rịch.
Nhưng dì giống như có mắt sau lưng, hung dữ quay lại trừng tôi một cái, sau đó đóng sầm cửa lại.
Dì tắm rất lâu, đến khi đi ra đã thay một bộ đồ mới, kiểu quần tây và áo sơ mi vàng, nhìn vừa thanh lịch lại vừa quý phái. Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, khuôn mặt dì ửng hồng, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ uy nghiêm, khẽ gắt.
– Còn không đi tắm lẹ đi rồi còn ăn sáng, muốn trễ chuyến bay sao?
– Dạ…
Thấy dì như vậy, tôi cũng hơi chột dạ, vội vàng ôm đồ đi vào wc.
Nhìn cửa wc đóng lại, khuôn mặt Như Ngọc lại đỏ bừng, tối qua làm đến nửa đêm, bắn đến ba lần, sáng nay lại còn “mất nết” như thế.
Nhưng nghĩ đến thứ to lớn kia đi sâu vào trong âm đạo mình, mang đến cảm giác sung sướng không cách nào diễn tả, hai chân Như Ngọc lại siết chặt, mặt đỏ như táo chín.
Nàng đã không phải trẻ con, tự biết trải qua chuyện hôm nay, muốn mình và cháu trai quên đi, trở về như xưa là điều không thể, nhưng nếu quan hệ của hai người bị lộ, hậu quả kia Như Ngọc không dám tưởng tượng.
– Không được, nhất định phải cảnh cáo nó, tuổi của nó rất xung động, một khi không kiềm chế nổi làm liều chỗ đông người thì nguy… Như Ngọc trở nên lo lắng, bắt đầu nghĩ đối sách.
May là chiều nay nó vào nam, ít nhất trước tết là không cần lo lắng gặp mặt, nên có thể từ từ suy tính tìm phương án thích hợp.
Như Ngọc thở dài, sao nhiều chuyện lại dồn dập cùng một lúc như thế này?
Nghĩ đến chuyện kia, ánh mắt nàng trở nên u ám và lo lắng. gatructiep
Thời điểm ăn sáng, thấy dì Ngọc vẫn cứ thất thần, tôi hơi chột dạ hỏi.
– Dì, dì vẫn còn giận cháu sao?
Dì Ngọc nghe vậy ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt lạnh lùng.
– Cháu cứ nói xem?
– Nhưng hôm qua…
– Im miệng, dì đã nói đó là tai nạn nghề nghiệp, lo ăn đi rồi cùng dì về thủ đô. Còn nữa, chuyện này tuyệt đối không được nhắc lại với bất kỳ hình thức nào, nếu không cháu tự biết hậu quả, cháu hẳn hiểu tính của dì?
Tôi cúi đầu lí nhí.
– Vâng…
Thấy tôi vậy, khóe miệng dì Ngọc hơi nhếch lên, tạm thời chỉ có thể dùng cách này áp chế tôi một thời gian, rồi từ từ tính tiếp.
Lúc trên đường về, tôi hỏi dì.
– Nhiệm vụ của dì xong rồi hả?
Dì Ngọc vừa lái xe vừa gật đầu.
– Uhm, đã xong rồi!
– Dì đã là trưởng phòng rồi, sao còn đích thân làm mấy nhiệm vụ này, quá nguy hiểm, lỡ có chuyện gì thì sao…
Dì liếc tôi một cái, sau đó nói.
– Cũng quan tâm gớm nhỉ? Tôi gãi đầu nịnh nọt.
– Cháu trước giờ vẫn quan tâm dì mà, tại dì không để ý đấy thôi. Mỗi lần ông ngoại đòi đánh dì, không phải đều là con xin cho dì đầu tiên sao?
– Hừ, chứ không phải cầu hòa, để lần sau ít bị dì “ăn hiếp” hả?
Bầu không khí trong xe có vẻ bớt căng thẳng hơn, cả hai đều cố gắng nói những kỷ niệm vui, tránh đi đề tài xấu hổ hôm qua.
Reng reng…
Chuông điện thoại reo, là của chị Hương.
– Alo, em nghe nè chị!
– Ủa em đi đâu mà sao chị về không thấy, đồ đạc cũng không có luôn?
– Dạ do đêm kia chị nói không về, hôm qua còn phải chăm bà một ngày nữa, nên tối đó em bắt xe lên Sapa chơi, giờ sẽ ra thẳng sân bay luôn để kịp giờ.
– Haii, lần này thất hứa với em, để lần sau chị nhất định sẽ đưa em đi khắp phố phường thủ đô, được không?
– Dạ, em biết mà, chị em mình còn nhiều dịp…
Hai chị em nói chuyện một lúc rồi cúp máy. Dì Ngọc liếc qua nói bâng quơ.
– Nhìn hai chị em thân thiết hơn trước nhiều nhỉ?
Tôi cười nói.
– Dà, trước kia do hai chị em ít gặp nhau, tính chị Hương lại hơi tiểu thư, nên cháu không thích lắm. Nhưng qua mấy lần tiếp xúc, lại thêm hai chị em cùng thích y học, nên chủ đề nói chuyện nhiều hơn, cũng hiểu tính tình nhau hơn…
– Chỉ vậy thôi sao?
Tôi gãi đầu.
– Chứ sao nữa?
– Không có gì, hai chị em thân thiết là tốt, à, cháu có nghe nó nói về chuyện bạn trai không?
– Dạ không, chỉ nói chưa tính tới chuyện yêu đương…
Cái này chị Hương đã sớm dặn, tôi cũng không thể bán chị được.
– Thật không đó, cháu mà giúp nó che giấu là liệu hồn…
– Thiệt mà, với chị Hương đã năm hai rồi, sao dì còn quản ghê thế?
– Hừ, năm hai lớn lắm sao?
– Dì và mẹ hồi xưa chẳng phải đều cưới chồng…
– Lại ngứa da đúng không?
– Hì hì, nữ vương bớt giận…
– Liệu cái hồn đấy…
… Mấy cái tiệc liên hoan, tin nhắn và cuộc gọi chúc mừng, còn có những lá thư tình, ánh mắt ngưỡng mộ của đám bạn nữ, tôi đều không để tâm, bởi vì…
Đã năm ngày kể từ khi tôi về nhà, nhưng mẹ vẫn không có động tĩnh gì, nhiều lúc tôi muốn nhắc, nhưng mẹ đều lảng tránh, còn cố ý tránh mặt tôi.
Không ai biết cảm giác bồn chồn, chờ đợi, hồi hộp trong lòng tôi mấy ngày nay nó giày vò như thế nào.
Đến lúc tôi sắp hết kiên nhẫn, định chơi bài ngửa với mẹ, thì chiều thứ bảy, vừa đi học về mẹ đã gọi điện.
– Con chuẩn bị đồ đi, chiều nay mẹ con mình về nhà ngoại.
Ông ngoại bảo muốn tổ chức tiệc liên hoan mừng con đạt giải nhất kỳ thi quý…
Nói đến giải nhất kỳ thi quý, giọng mẹ hơi khác lạ.
– Vâng, nhưng mà mẹ, có phải mẹ đã quên chuyện gì không…
Nhưng còn chưa chờ tôi nói xong, mẹ đã tắt máy. Thở dài, dù sớm biết để mẹ chấp nhận cá cược rất khó, nhưng cái cảm giác mong chờ bao lâu cuối cùng lại trở thành thế này, quả thật rất khó chịu.
Lúc lên xe, tôi nhìn mẹ trong bộ váy lên giảng đường thường ngày, khuôn mặt kiều diễm pha lẫn kiêu sa lạnh lùng kia, trong lòng tôi, nó còn hấp dẫn hơn dì Ngọc và mợ Hoàng Lan gấp nhiều lần.
– Mẹ…
Tôi ngập ngừng.
Khuôn mặt mẹ bất giác ửng đỏ, vừa lái xe vừa hỏi.
– Có chuyện gì?
– Mẹ, có cần phải nói rõ ra không?
Mẹ im lặng hồi lâu, sau đó giống như lấy hết can đảm nói.
– Mẹ biết rồi…
– ??? Vậy là thế nào, cuối cùng có đồng ý chung cược hay không?
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Nhưng thấy mẹ tập trung lái xe, tôi không hỏi nữa, chỉ là thỉnh thoảng liếc nhìn đôi môi đỏ gợi cảm, còn có bầu ngực to tròn đầy đặn sau làn áo.
Có lẽ đã quá quen với ánh mắt soi mói này của tôi, nên thần sắc của mẹ rất bình thường, không có gì là ngượng ngùng hay khác lạ.
Quả nhiên như người bí ẩn kia nói, nước chảy đá mòn, có nhiều thứ là cần thời gian tích lũy…
Buổi chiều kẹt đường, nên đến gần 8h tối mới tới được nhà ngoại, cơm nước đã dọn sẵn, chỉ chờ hai mẹ con tôi tắm rửa xong là ăn ngay. Bởi vì hôm nay có mẹ, ông ngoại và cậu tự nhiên sẽ không chuốc rượu tôi, bằng không lấy sự nhạy bén của mẹ, nhất định sẽ nhìn ra điều bất thường.
Trong bữa ăn, mợ Hoàng Lan lại giống như lúc trước, cười nói với mẹ, thỉnh thoảng còn hỏi han tôi vài câu, làm bầu không khí gia đình rất vui vẻ.
Tôi nhìn ông bà ngoại với cậu mợ mà không khỏi cảm khái, trình độ diễn xuất này quả thật quá cao rồi, ngay cả tôi nếu không phải sớm cùng mợ ân ân ái ái, thì chỉ sợ cũng chả biết gì.
– Vũ nè, gia đình dì cháu ngoài đó vẫn khỏe hả?
Ông ngoại vừa uống ly rượu thuốc vừa hỏi.
– Dạ vẫn khỏe ông ạ, chỉ là hơi bận.
– Uh, ngành của vợ chồng nó là vậy, ngay cả về nhà thăm cũng chẳng được mấy lần.
Bà ngoại chen vào.
– Con Hương thì sao, hôm bữa nghe mẹ nó nói hình như có bạn trai?
– Dạ không có đâu bà, chị ấy như con mọt sách ấy, hì hì…
– Haiii, tưởng nó có người yêu, đợt tết này dẫn về ra mắt ông bà.
Ông ngoại lườm bà.
– Thôi, thời buổi này tụi nhỏ nó chỉ tập trung vào sự nghiệp và học hành, yêu quá sớm cũng không nên.
Bà ngoại lại không cho là đúng.
– Hai mươi rồi chứ nhỏ gì nữa…
– Hì hì, kệ chị ấy đi ngoại, nào nào, món này rất ngon, bà ăn thử đi.
– Được được, vẫn là cháu trai của bà ngoan nhất.
Nhìn tôi được ông bà cưng chiều như vậy, khóe miệng mẹ mỉm cười, trong lòng cũng có chút hãnh diện. Rồi mẹ lại nghĩ tới lời hứa cá cược mà mình lẩn trốn mấy hôm nay, khuôn mặt lại từ từ ửng đỏ, nhìn càng thêm diễm lệ tuyệt trần.
Thật ra mấy hôm nay lòng mẹ rất rối rắm, cái cảm giác hoang đường, kích thích, vượt qua giới hạn đạo đức kia để nàng vừa mong đợi vừa sợ hãi.
Cơm nước xong xuôi, bà ngoại kéo mẹ đi trò chuyện, mợ cũng có tham gia.
Còn tôi thì cùng ông và cậu uống trà ngoài sân, trong lúc đó mợ bưng ra cho ba người ba ly sâm bổ lượng, trong đó ly của tôi đặc biệt nhất, giống như cố ý để khỏi nhầm lẫn vậy.
Ông ngoại và cậu đều nhanh tay lấy hai ly giống nhau, như sợ tôi lấy trước.
Nhìn cảnh này, trong lòng tôi và mợ đều cười thầm, nhưng không ai biểu hiện ra.
Tầm 9h bà liền về phòng ngủ, trước khi đi còn bí mật bấm vào tay mợ một cái.
– Con với cháu đường xa mệt, đi ngủ sớm đi, mai lại trò chuyện tiếp.
– Dạ, mẹ đi cẩn thận.
Mẹ đứng dậy cùng mợ dọn dẹp bàn, sau đó về phòng nghỉ ngơi.
Bên ngoài, tôi rất phối hợp, nói mình hơi buồn ngủ, nên cũng xin về nghỉ trước.
Lúc đi ngang qua phòng mẹ, tôi thử vặn nhẹ tay cửa, haiii, cẩn thận như thế làm gì chứ?
Biết không thể có cơ hội nhìn lén mẹ tắm giống như lần trước, từ sau khi biết ý đồ của tôi, mẹ càng lúc càng cẩn thận, cứ như phòng trộm vậy.
Tôi làm sao biết, lúc này ở trong lòng mẹ, tôi còn đáng sợ hơn trộm gấp ngàn lần.
Tầm 10h, đang nằm trên giường nhắn tin với chị Hương, đột nhiên cửa phòng nhẹ mở, không cần nhìn tôi cũng biết là ai đến.
Dưới ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ, mợ mặc pijama lụa màu xanh nhạt, mái tóc dài xõa tung, hơi trang điểm nhẹ, dù cách khá xa, đã có thể ngửi được mùi hương thanh mát, thơm dễ chịu từ người mợ tỏa ra.
– Vợ, em đến rồi hả?
Mợ hơi giật mình vì cách gọi của tôi, sau đó mặt đỏ bừng, đi tới nắm lấy tai tôi.
– Gan to quá nhỉ, nay dám gọi mợ là vợ luôn?
Tôi cười hì hì ôm mợ đè xuống giường, cảm nhận được thân thể mềm mại thơm ngát ở trong lòng, nơi kia lập tức có phản ứng, ép lên vùng tam giác huyền bí giữa hai chân.
Mợ cũng cảm nhận được sự kích động cùng nhớ nhung của tôi, liền vòng tay ôm lấy cổ tôi kéo xuống, nhỏ giọng nói bên tai.
– Chồng ơi, em muốn…
“Oanh…”
Người tôi như nổ tung, ngay lập tức ôm lấy mợ hôn ngấu nghiến.
Mợ cũng nhiệt tình đáp lại, nhưng khi tay tôi mò xuống dưới, thì như bị dội một chậu nước lạnh.
– Mợ… cái này… Mợ vừa thở hổn hển, vừa cười khúc khích nói.
– Chồng, người ta muốn thật mà…
Mặt tôi cười như khóc.
– Mợ, như vậy có thể chết người đó mợ có biết không?
– Hì hì hì, ngân thương nhuốm máu đào, không muốn thử một lần sao?
– Ặc…
Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của tôi, mợ càng thêm đắc ý, sau đó an ủi.
– Được rồi, mợ cũng không ngờ lại trùng hợp như vậy, vừa tắm xong thì tới ngày, sao có thể trách mợ được chứ. Người ta cũng buồn lắm chứ bộ!
– Mợ, mợ giúp cháu đi, không tối nay cháu không ngủ được mất. Tôi vừa nói vừa chỉ xuống dương vật đang nhỏng cao biểu tình, vẻ mặt như đưa đám.
Mợ nguýt tôi một cái, sau đó ánh mắt trở nên kiều mị, lật người nằm đè lên mình tôi, rồi hôn dần từ cổ, xuống ngực…
Khi đôi môi đỏ thắm ướt át kia ngậm lấy đầu khấc, để nó dần biến mất trong khoang miệng, tôi nhịn không được rên lên thành tiếng, cả người sướng không thể tả…
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 61 |
| Ngày cập nhật | 20/01/2026 21:13 (GMT+7) |